Trong tác phẩm *Tractatus*, Wittgenstein đã cách mạng hóa nhận thức của chúng ta về ngôn ngữ. Một câu khẳng định không đơn thuần là một nhãn dán lên một sự thật; nó là một mô hình cấu trúc. Khác với Fritz Mauthner, người xem ngôn ngữ là một công cụ mơ hồ mang tính hoài nghi, Wittgenstein cho rằng một câu khẳng định là một hình ảnh của thực tại (TLP 4.01) vì nó chia sẻ cùng một dạng logic với trạng thái sự việc mà nó biểu diễn.
Cấu trúc của sự đồng dạng
Wittgenstein dùng phép so sánh với đĩa hát gramophone (4.014). Dù bản nhạc, rãnh trên đĩa và sóng âm trông khác nhau, nhưng chúng đều có một mối quan hệ nội tại hình ảnh. Điều này nghĩa là chúng về cơ bản là cùng một cấu trúc, được chuyển dịch qua những luật chiếu khác nhau.
- Câu khẳng định như một mô hình: Chúng ta không tìm thấy sự thật *bên trong* các từ ngữ. Thay vào đó, thực tại được so sánh với câu khẳng định. Nếu thế giới phù hợp với mô hình, thì câu khẳng định là đúng.
- Khung đỡ logic: Một câu khẳng định vươn ra hướng đến thực tại. Nó miêu tả một khả năng, khẳng định rằng "các sự vật đứng ở vị trí như thế này."
So sánh trong phòng tòa án
Hãy tưởng tượng một buổi tái hiện vụ tai nạn xe hơi tại tòa án bằng các xe đồ chơi. Cách sắp xếp các chiếc xe nhựa chính là "câu khẳng định". Chúng ta hiểu được sự kiện thực tế vì mô hình chia sẻ cùng cấu trúc không gian với vụ tai nạn thực tế, dù vật liệu có khác nhau.